Kinh Dương Vương: Những Đêm Giáng Sinh
- Kinh Dương Vương: Mắt Trời Mù
- Kinh Dương Vương: Những Đêm Giáng Sinh
trích đoạn
Quan niệm cho rằng dục tính là yếu tố làm phát sinh tình yêu trong tương hợp này thật sai lầm. Tôi không tin vậy. Tôi nghĩ rằng một tình yêu đích thực, thì hoàn toàn thuần khiết thuộc thế giới tinh thần và dục tính chỉ là một trở lực làm giảm phần hoàn hảo, cao khiết của tình yêu mà thôi, vì tình yêu đích thực là một tình yêu có tính lý tưởng và nằm trong thế giới ý niệm – đúng một phần trong sự suy tưởng của Thơ tôi đã kể ra đoạn trước – mà tình nhân chỉ là một cớ ngoại tại tình yêu vịn vào để đạt tới sự hoàn hảo trong tiến trình bổ túc phần khiếm khuyết hỗ tương. Trong một tình yêu như thế, dục tính hoàn toàn không có chỗ. Khi từ chối lời đề nghị của Thơ, tôi cảm thấy mình lâng lâng trong một cảm giác khinh khoái, vượt xa trạng thái xuất tinh. Tôi tự hỏi, phải chăng tình yêu của tôi đối với Thơ đã thăng hoa đến thế giới ý niệm, trở thành lý tưởng mà không cần trải qua giai đoạn kết hợp thể xác?
Bài đã đăng của Kinh Dương Vương / Rừng
- Kinh Dương Vương – Những Chiếc Mặt Nạ Cười - 16.12.2008
- Kinh Dương Vương: Những Đêm Giáng Sinh - 17.08.2008
- Phòng tranh của Rừng - 10.05.2008
- Kinh Dương Vương: Mắt Trời Mù - 03.02.2008


Phần Góp Ý/Bình Luận