Trang chính » Dịch thuật, Truyện ngắn, Văn xuôi In bài này Email bài này

Nhu Thuật sư đồ ký (1/2)

Ikenami Shotaro | 23.07.2008 0 bình luận |

Dịch giả Nhất Như giới thiệu như sau về xuất xứ tác phẩm:

Truyện ngắn “Nhu Thuật sư đồ ký” được đăng trong tập tiểu thuyết thời đại (Jidai Shosetsu) “Kiếm khách quần tượng” (Kenkyaku Gunzou) do Bungei Shunshu xuất bản tháng 9 năm 1979. Truyện được xây dựng trên một bối cảnh lịch sử và nhân vật có thật (trừ Itsuchi Tora Jiro là nhân vật hư cấu ) của nước Nhật và đề ra một quan điểm khá hiện đại so với thời đại của tác giả. Ikenami chỉ đơn thuần mượn nhân vật, hoàn cảnh để nói chuyện mà thôi. Dụng ý thực sự của tác giả lại nằm ở chỗ ít được miêu tả và chú ý nhất.

Đây là một tác phẩm có kết cấu rất tinh tế và hiện đại hoà hợp một cách kín đáo với phong cách bề mặt chân phương theo lối cổ. Tình tiết được sắp xếp như những mảnh rời rạc của ký ức đã xa xôi, được nhắc lại theo một trình tự trong đó, giữa cơn hấp hối, “con người” của nhân vật chính, Sekiguchi – đúng, ta nên hiểu vai trò vị võ sư tôn nghiêm, nhân cách khắc bạc và khổ hạnh của Sekiguchi như một con người, một bản thể, thay vì một chiếc mặt nạ; bước vào một chung cuộc, có thể dễ dàng cho chiếc mặt nạ rơi xuống nhưng con người chỉ có thể chết đi – đang yếu dần, và từ từ, từng chút một, một cuộc đời khác, con người khác, cái đã-có-thể-tồn-tại hiện ra như dòng chảy của một bóng tối và loang dần vào vùng ánh sáng minh bạch của nhân cách ông ta. Đó là một cái bóng mà người võ sỹ đã phải cắn răng tiêu trừ đi bằng cách đứng trong vùng ánh sáng chói chang khắc nghiệt, thứ ánh sáng hành hạ thân xác và giết hại tình cảm, không phải vì một sự khai ngộ thiêng liêng mà vì nỗi sợ hãi ông ta cần trốn thoát – nỗi sợ cái ác và dục vọng mãnh liệt tự nó vốn tồn tại trong võ nghiệp, sợ sự thu hút giữa hai thân xác được rèn luyện để đạt đến năng lực phi thường, và được dâng hiến cho cái đẹp thiêng liêng của đạo lý và tâm linh, thứ năng lực và cái đẹp giày vò lòng ham muốn không cách nào thoát khỏi.

Mỹ học của một dân tộc tin tưởng cực đoan vào sự tế vi của nghiệp chướng, vào sự khác biệt giữa thế giới đến từ từng ý nghĩ, hành động nhỏ nhoi, đã xây dựng nên kết cấu từ đó các mảnh ký ức được gợi lại và chắp vá với nhau trong tâm hồn Sekiguchi. Trong phần Một của truyện, ông ta là người võ sỹ thuần tuý, sống chết vì bổn phận; là người cha đã phải cắn răng giết chết đứa con đầy kỳ vọng của mình. Qua đến phần Hai, con người của những lý tưởng tôn nghiêm và kiên quyết đã trút bỏ lớp áo giáp ngoài, trở thành con người của những cảm xúc giác quan, con người vốn dĩ yếu đuối tạo ra từ vật chất như chúng ta, mệt mỏi và khát khao tình cảm. Phần Ba bộc lộ quan hệ ngầm đầy dẫy ghen tị và ẩn ức sinh lý giữa hai cha con, một thứ mặc cảm Oedipus rất phương Đông, cuối cùng dẫn đến sự hủy diệt của một người; phần Bốn là những năm tháng lang thang trong tâm trạng u ám, trong cảm giác tội lỗi và chối bỏ sự thật, tuyệt vọng đợi chờ sự giải thoát từ một nơi không tưởng. Và sau cùng là cái chết, là giây phút “đoàn tụ” với những kỷ niệm đẹp đẽ xa xưa, trong ánh nắng chan hoà và cánh đồng bát ngát, khác biệt hẳn với không gian u ám suốt từ đầu truyện; linh hồn và thân xác đã được giải thoát trong cùng một diễn biến sau khi đã cầm tù lẫn nhau suốt một đời người. Dịch giả Nhất Như đã tóm gọn quan điểm của mình trong một câu “Ái dục tức bồ đề” – một suy nghĩ lạc quan hiếm hoi về tác phẩm.

____________________________________________________________________________

Một

Con người, thường hay có chuyện đột nhiên thay đổi hẳn.
- Chết, ta sai mất rồi, đã nhìn lầm người mất rồi….
Sekiguchi Hachiro Zaemon Ujinari khi nghĩ về sự thay đổi của đứa học trò yêu là Itsuchi Tora Jiro cảm thấy vô cùng bối rối,
- Giờ phải làm sao đây….
Hachiro Zaemon chính là trưởng nam của Sekiguchi Jushin, ông tổ phái Nhu Thuật Sekiguchi Ryu và sau này được thiên hạ gọi là người mạnh hơn cả thân phụ của mình.
- Chết thật, khốn nạn thật…..
Trên khuôn mặt của Hachiro Zaemon không hề để lộ ra điều gì nhưng nỗi khổ tâm trong lòng quả không phải là điều bình thường. Itsuchi Tora Jiro lúc mười tuổi đến nhập môn với Sekiguchi.
Tám năm trước, vào năm Kambun thứ tư, khi Sekiguchi vừa đến khu phố Hisaemon ở Shiba lập võ đường thì gần đấy có tay kiếm khách giang hồ quê ở xứ Oumi, Zeze là Itsuchi Hyogo bỗng nhiên bệnh mà chết, thê tử là Iwako dẫn theo hai đứa con trai nhỏ trở về Oumi.
- Hay là cứ để phần Tora cho tại hạ lo.
Lúc bấy giờ Sekiguchi Hachiro Zaemon nói với Iwako. Tuy thời gian giao tế chưa được bao lâu nhưng Hachiro Zaemon cảm tấm lòng nhân hậu và cốt cách ôn hòa của Itsuchi Hyogo nên cũng thường xuyên qua lại. Mối giao tình giữa hai người ngày càng sâu đậm. Hai đứa con trai nhỏ của Itsuchi cũng thường xuyên đến chơi võ đường Sekiguchi và không những được lòng Hachiro Zaemon mà thảy bọn môn nhân đều tỏ ra quyến luyến.
Hai đứa con của Itsuchi, trưởng nam là Hayato năm ấy được mười hai, còn thứ nam là Tora Jiro vừa lên mười tuổi.
- Thử nuôi dạy nó xem sao.
Hachiro Zaemon chẳng nghĩ điều gì khác ngoài việc nhận chăm sóc và đào tạo Tora Jiro thành tài.
Khuôn mặt Tora Jiro trắng trẻo hồng hào rất đáng yêu, thân thể mảnh dẻ nhưng sự mềm dẻo linh hoạt và lanh lẹ thì khó có đứa trẻ nào bì kịp. Một hôm có chuyện như thế này, khi Hachiro Zaemon đang ngồi cắt móng ở góc phòng.
- Tiểu bá phụ….. Tiểu bá phụ….
Bên kia bức tường ngăn cách ngoài sân vọng vào tiếng gọi của Tora Jiro.
- Ơi, Tora đó hả.
- Cháu vào đó được không ạ ?
- Ừ vào đi. Vòng qua vườn nhé.
- Dạ.
Vừa dứt lời đã thấy thân thể nhỏ bé của Tora Jiro thoăn thoắt phi qua tường rồi đáp xuống sân nhẹ nhàng. Bức tường cao đến sáu thước.
- Ủa….
Hachiro Zaemon còn đang trố mắt thì Tora Jiro đã mau lẹ đến bên, mân mê chiếc kềm và bắt đầu lặng lẽ cắt móng cho “tiểu bá phụ”. Trước đây Hachiro Zaemon cũng đã trải qua cái cảm giác khi đứa con yêu ba tuổi của mình mắc bệnh rồi mất, nay trông thấy Tora Jiro thì không khỏi không mở lòng. Nhưng…
- Không phải là nhận làm dưỡng tử mà tại hạ nhìn thấy thiên tính của Tora và chỉ muốn đào tạo về mặt Nhu Thuật cho thành tài mà thôi. Không biết ý phu nhân thế nào ?
Sekiguchi Hachiro Zaemon mấy lần đặt vấn đề thì quả phụ Iwako đều đáp
- Trăm sự của Tora đều trông cậy ở ngài.
Mà Tora Jiro cũng không hề phản đối.
- Cháu cũng muốn học Nhu Thuật với tiểu bá phụ.
Đôi mắt nhỏ bé đen lánh kia lấp lánh. Như vậy là đã quyết định.
Từ đó Hachiro Zaemon không khi nào để cho đám môn nhân của mình động vào Tora Jiro mà tự mình nhận lấy trách nhiệm dạy dỗ và truyền dạy hết mọi tinh túy của phái Nhu Thuật Sekiguchi. Đã được bảy năm trôi qua. Vào ngày mùng mười tháng chín năm ngoái, Hachiro Zaemon trao cho Tora Jiro hai quyến bí truyền thư cô đọng những điều cực ý của môn phái. Nhưng cho tới lúc bấy giờ thì Tora Jiro vẫn còn bị một điều cấm
- Không được đấu tập và tỉ thí với kẻ khác.
Lệnh cấm nghiêm ngặt và Tora Jiro cũng đã giữ trọn giới luật. Đến tuổi trường thành thì Sekiguchi mới cho phép đấu tập với đám môn hạ của mình. Tuy là lần đầu tiên nhưng trong đám môn nhân hơn một trăm mấy chục người của Sekiguchi thì chỉ có hai cao đồ là Matsuda Yogoro và Hirau Yaso là có thể chế ngự được Tora Jiro mà thôi. Những kẻ khác đều bị ném đi như món đồ hay bị đè, xiết đến thua cuộc.
- Ừm, khá !!
Sekiguchi Hachiro Zaemon trông thấy cũng mãn nguyện lắm. Không mãn nguyện sao được. Lần đầu tiên Sekiguchi tự tay vun trồng chồi non khi nó mới lớn mà không giao cho bất kỳ ai mà nay mọi nỗ lực đã sớm cho ra quả ngọt. Sekiguchi không khỏi đắc ý cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng chẳng bao lâu sau,
- Chúng con thấy Tora Jiro hình như có biểu hiện kiêu căng mãn tâm….
Bọn Hirau Yaso mật báo cho sư phụ hay nhưng Hachiro Zaemon chẳng thèm để ý gì đến.
Cho đến bây giờ thì Tora Jiro cũng vẫn còn chăm lo mọi chuyện từ miếng cơm cho đến giấc ngủ của Hachiro Zaemon và tuyệt nhiên không có dấu hiệu thay đổi nào so với sự đáng yêu, thái độ ân cần của thời niên thiếu. Tora Jiro phụng sự hết sức chăm chỉ và lễ độ, chẳng hề khác thời trẻ.
Nhưng đến mùa hạ năm ngoái thì Sekiguchi Hachiro Zaemon dần trở nên bận bịu và ngày càng ít xuất hiện ở võ đường trong phố Hisaemon hơn.
Có hai lý do.
Một là thời hạn hai mươi năm lang bạt giang hồ do chúa phiên Kishu ban cho cũng đã chấm dứt. Ngày xưa ở Nhật Bản các võ sĩ Samurai thường xin phép chủ mình cho ra ngoài giang hồ một thời gian để trau dồi võ nghệ, nhân cách và học vấn. Hết thời hạn này họ phải về tiếp tục phục vụ chủ soái của mình. Nhà Kishu mấy lần hối thúc trở về, và cũng chính vì hai người em trai của Hachiro Zaemon đều đang phục vụ cho nhà Kishu nên cũng khó từ chối nên mới đến võ đường của chúa Kishu ở Edo coi ngó việc luyện tập của bọn võ sĩ trong phiên. Vì vậy mà về phần võ đường của mình có phần chểnh mảng.
Hai là Sekiguchi cũng đang dạy Nhu Thuật cho hai chúa Sanada Izu Nokami mười vạn thạch của vùng Matsu Shiro xứ Shinshu và Matsudaira Okinokami mười lăm vạn thạch của vùng Matsuyama xứ Iyo ở Edo. Sau khi Tướng Quân Tokugawa Ieyasu thâu tóm thiên hạ trong trận Seki ga Hara thì mới phân chia các lãnh chúa chư hầu thành hai loại. Một loại là Fudaimyo là những lãnh chúa theo Tokugawa trước trận Seki ga Hara và một loại là Tozama Daimyo bao gồm những người theo Tokugawa sau trận chiến. Ieyasu giữ vợ con của các chúa Tozama Daimyo trong thành Edo làm tin và bắt bọn họ mỗi năm phải đến Edo diện kiến một lần. Mục đích là để làm hao tổn sức mạnh kinh tế của chư hầu để họ không còn thời gian nghĩ đến việc lật đổ chế độ nữa.
Đến mùa xuân năm nay thì có chuyện thế này. Sau khi đến dinh thự Sanada ở cổnng ngoài Sakurada thành Edo dạy Nhu Thuật cho vị chúa trẻ mười sáu tuổi là Sanada Izu Nokami Nobufusa thì có nói chuyện với tổng quản Edo là Okuma Yukie.
- Gần đây hình như Itsuchi Tora Jiro không đi theo hầu ngài như lúc trước thì phải…
Okuma nói.
- Tora Jiro hiện còn phải lo việc luyện tập cho môn nhân ở võ đường Hisaemon.
- Quả nhiên là ngài đã dạy dỗ hắn thành tài rồi.
- Không dám.
- Thế này…. Tora Jiro cũng thường lui tới luyện tập ở nhiều võ đường khác, không riêng gì võ đường của ngài.
- Dạ….?
Hachiro Zaemon cảm thấy không thể tin được ở tai mình nữa.
- Không cần phân biệt võ đường Kiếm Thuật hay Nhu Thuật, cứ nơi nào có võ nghệ là nó lại mò đến. Chà, thật là một kẻ có kỹ thuật tuyệt diệu.
Như vậy có nghĩa là trong lúc sư phụ đi vắng nó đã lẻn ra ngoài tỉ thí với các phái khác. Đây là một điều đại kỵ đối với các phái võ nghệ ngày xưa. Họ cấm học trò tỉ thí với phái khác mà không có lý do chính đáng.
- Hôm trước cũng vậy….
Tổng quản Okuma nhích lại gần,
- Ở khu phố Bizen có võ đường của Ikoma Kurando phái Nhất Đao…. Vì ở đây cũng có vài tên môn nhân đến học võ nghệ, theo như lời chúng thì….
- Là kẻ nào ?
Lúc bấy giờ Tora Jiro xuất hiện ở võ đường Ikoma, nói dối rằng
- Tại hạ chỉ là một kẻ vô danh không môn phái gì….
- Chúng ta không đấu với bọn Nhu Thuật !!
- Như vậy là sợ tại hạ ư?
Trên khuôn mặt trắng hồng như nữ nhi kia nở một nụ cười đại đảm bất địch, Tora Jiro đáp.
- Ngươi nói gì !!
Bọn môn nhân nghe rồi nổi đóa, chúng bỗng nảy sinh ác ý muốn đập thằng nhãi mảnh khảnh như con gái kia một trận cho bỏ ghét.
- Được rồi. Vào đi !!!
Chúng dẫn Tora Jiro vào võ đường, đầu tiên là một cao đồ tên là Miura ra đấu, tay mang mộc kiếm nửa như đùa bỡn
- Vào đi. Để xem ngươi tay không thì làm được gì. Ngươi đối phó với thanh kiếm này thế nào? Nào…
Vừa mới xông lại gần thì thân thể Tora Jiro đã búng lên không,
- Áá….
Hắn làm lúc nào và ra sao, không ai biết. Chỉ thấy thân thể Miura bị hất văng ra xa ba trượng, đập vào tường bên kia hộc máu rồi giãy giụa tắt thở.
- Thằng khốn !!
Cả võ đường náo loạn, lần lượt những tên cao đồ khác ra đấu nhưng chẳng kẻ nào làm gì được. Cứ toan xông vào tấn công liền nhận kết quả như Miura, kẻ thì bị ném ra xa, kẻ thì trúng đòn Atemi mà bất tỉnh, đứa thì gãy tay, đứa bị bẻ lọi chân….
- Như vậy mà cũng gọi là học võ nghệ à, thực nực cười.
Tora Jiro hất hàm buông một lời như thóa mạn rồi biến khỏi võ đường như cơn gió. Trong đám môn nhân có hai kẻ tắt thở. Người mục kích chuyện này là một võ sĩ trong phiên Sanada là Kobayashi Ichirota cũng bị gãy một cánh tay.
Kết quả những cuộc tỉ thí võ nghệ là cái chết, nên các võ đường chẳng bao giờ công khai chuyện này. Nhưng nghe nói trong vùng đã có gần mười căn võ đường bị Tora Jiro đến đập phá như võ đường Ikoma này.
- Không biết nói chuyện này với ngài có phải không…. Nhưng thằng Tora Jiro dương dương tự đắc, sanh tâm kiêu ngạo, sự khó coi đó chẳng có lời nào tả xiết.
Sekiguchi Hachiro Zaemon không đáp. Khuôn mặt đã trở nên nhợt nhạt, toàn thân như kẻ mất hồn. Vì mình lơ đễnh không chú ý mà đứa đệ tử yêu giở trò lộng hành ngạo mạn. Toàn thân Hachiro Zaemon ướt đẫm mồ hôi lạnh ngắt.
- Tôi nghĩ là không nói thì hơn…
- Không…
- Tôi nghĩ chuyện này có thể ảnh hưởng không nhỏ đến thanh danh của ngài….
- Xin đa tạ. Tại hạ đã rõ.
- Vậy thì ngay bây giờ…. Trong lúc thiên hạ còn chưa đem ra đàm tiếu…..
- Vâng…..
Chuyện Tora Jiro “thay đổi” chính là chuyện này.
Sau này mới biết thêm rằng trong hai tháng gần đây, Tora Jiro như một con quỷ phá võ đường đã làm bảy người thiệt mạng.

Hai

Nhu Thuật vốn là những kỹ thuật phát sanh từ lối đánh vật trên chiến trường. Tức là cũng giống như Kiếm Thuật, nó là kỹ thuật được sinh ra từ sự đấu tranh hòng đoạt sinh mạng của kẻ khác. Nhưng Kiếm Thuật đã được nhiều bậc danh nhân thiên hạ phát triển và nâng cao đến mục tiêu làm thăng hoa về mặt tinh thần chứ không còn đơn thuần là kỹ thuật giết chóc nữa. Phái Nhu Thuật Sekiguchi Ryu cũng vậy,
- Dựa vào việc tu hành luyện tập đến cực ý mà làm cho tinh thần và thể xác của hành giả hòa hợp làm một.
Đây chính là tinh thần chủ đạo của phái.
Còn như kẻ tỉ thí với phái khác mà không suy xét gì, đánh đối thủ đến chết mà tự mãn thì chỉ có thể nói là
- Phường ác nghịch vô đạo.
Đêm đó Sekiguchi Hachiro Zaemon trở về võ đường, từng lời ăn tiếng nói và thái độ đều rất bình thường, chẳng tỏ vẻ khác lạ gì so với trước. Bữa cơm tối được chuẩn bị, rượu cũng mang vào đến nơi.
Trong võ đường chỉ có hai người hầu gái lo việc may vá và ba tên đầy tớ. Môn nhân tập võ ở lại võ đường chỉ có mỗi mình Itsuchi Tora Jiro mà thôi.
Võ đường trung tâm rộng gần một trăm mét vuông với mấy hàng cột vững chãi, bên phải là nhà bếp, chuồng ngựa và phòng cho người hầu. Hành lang nối qua bên trái ăn thông với phòng của Hachiro Zaemon. Đối diện với hành lang là căn phòng rộng gần mười mét vuông của Tora Jiro.
- Chắc thầy đã mệt rồi.
Tora Jiro vừa với lấy bình rượu rót ra chén cho sư phụ, vừa nghiêng đầu ngước lên nhìn Hachiro Zaemon với vẻ cung kính mà nũng nịu.
- Khi thầy ngủ để con đấm vai cho.
Hắn nói khẽ.
Năm nay là niên hiệu Kambun thứ mười hai, Hachiro Zaemon vừa tròn bốn mươi ba tuổi nhưng cơ thể rắn chắc, chưa hề biết đau lưng mỏi gối là gì. Nhưng lúc này Hachiro Zaemon nhíu mắt, ra vẻ vui mừng.
- Ừm, ta nhờ con.
Trong tám năm qua Tora Jiro luôn theo sát bên mình và đây cũng chẳng phải là hành động hiếm thấy của Tora Jiro. Đêm đó,
- Thôi đủ rồi. Con lui đi.
Hachiro Zaemon khẽ nhắm mắt. Tora Jiro trông thấy liền nở một nụ cười nhạt. Một nụ cười ngạo mạn bất địch.
Cặp mắt Tora Jiro quét lên nhìn Hachiro Zaemon, trước đây chưa ai từng thấy một ánh mắt quái lạ và ghê gớm như thế ở hắn.
- Thưa thầy.
Hắn gọi.
- Gì ?
- Đã lâu lắm rồi, ngày mai thầy với con đấu một trận ở võ đường đi.
Trong giọng nói Hachiro Zaemon thấy được một đấu chí mãnh liệt ghê gớm.
- Muốn đánh bại ta sao?
Hachiro Zaemon nói như dao chém. Câu trả lời của Tora Jiro cũng chỉ là một nụ cười nhạt ngạo mạn.
- Tora Jiro
- Dạ….
- Hôm nay ta nghe hết rồi.
- Là chuyện gì ạ.
- Chuyện mày tỉ thí với phái khác.
Không có tiếng trả lời. Chỉ lại là một nụ cười nhạt.
- Chuyện đó có thật không?
- Ở Edo đâu có mấy võ đường Nhu Thuật, thầy biết mà.
- Thế còn võ đường Kiếm Thuật…..
Lại không có tiếng trả lời.
- Chẳng phải là ta đã cấm tỉ thí khi không được phép rồi ư?
Tora Jiro không đáp. Sekiguchi Hachiro Zaemon cố lắm mới giữ cho quả bom trong người khỏi phát nổ.
Rồi Tora Jiro đặt bình rượu xuống,
- Xin hãy buông cho con.
Hắn nói như không.
Có nghĩa là, nếu ông không thích thì cứ đuổi tôi đi, tình nghĩa thầy trò chấm dứt từ đây, coi như là phá môn.
Hachiro Zaemon chợt hiểu rằng, bây giờ có giáo huấn thế nào đi nữa thì nó cũng không nghe…
Một lúc sau…. Sekiguchi chậm rãi nâng chén
- Ta không buông.
Lần đầu tiên khuôn mặt Hachiro Zaemon có vẻ lơi lỏng, nói
- Đấm vai cho ta.
Ngón tay của Tora Jiro bắt đầu xoa bóp, chạy dài trên đôi vai rộng lớn đầy thịt rắn chắc của thầy. Hai người chẳng nói một lời nào.
Hachiro Zaemon ngả người, bắt đầu cất tiếng ngáy nhẹ. Bàn tay Tora Jiro cũng dừng lại.
Tết năm nay, Tora Jiro vừa được thầy tổ chức cho lễ thành niên, coi như đã là người lớn.
- Ừm…..
Tora Jiro cất tiếng đằng hắng. Hắn rời chỗ nằm của Hachiro Zaemon khoảng sáu thước rồi đứng dậy, quét cái nhìn từ tấm lưng cho đến dưới hông sư phụ.
Toàn thân hắn bốc lên một sát khí như mãnh thú rình mồi.
Một đêm xuân ấm áp nhưng nặng nề. Chẳng biết là chừng nào thời gian đã trôi qua.
Bất thần, không gây một tiếng động, Tora Jiro nhảy vọt tới.
Thân thể mảnh dẻ của hắn lộn một vòng trên không rồi vụt qua thân thể Hachiro Zaemon đang gối đầu lên tay, biến mất vào gian phòng trong. Một chặp sau mới thấy Tora Jiro xuất hiện trong căn phòng vẫn chưa đốt đèn của mình, lặng lẽ cười nhe cả hàm răng trắng mà thì thầm rằng
- Ha, lúc nãy ta vừa đá vào bụng thầy….
Hachiro Zaemon cũng không động đậy. Khoảng một khắc sau (hai tiếng đồng hồ) có tên đầy tớ vào phòng dọn thức ăn, thấy chủ nhân ngủ say sưa mới lay
- Thưa ngài, thưa ngài…..
- Ta biết rồi.
- Không thấy Tora Jiro đâu ạ.
- Được rồi. Trải chiếu cho ta.
- Dạ.

Bài đã đăng của Ikenami Shotaro

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Ban biên tập Trên Kệ Sách dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập trước khi phổ biến.