Luân Hoán: Em Từ Lục Bát Bước Ra
- Luân Hoán: Ổ Tình Lận Lưng
- Tán gẫu về một người làm thơ
- Ngoài sáu mươi, đọc thơ người đồng tuổi
- Ba chục năm sau đọc thơ cũ của Luân Hoán ở xứ người
- Luân Hoán Những dòng phơi phới, người thơ yêu không mệt mỏi
- Hiên Nhà Cũ Và Thơ tình Luân Hoán
- HÌNH ẢNH ẨN DỤ TRONG LỤC BÁT LUÂN HOÁN
- Luân Hoán: Em Từ Lục Bát Bước Ra
Những Mỹ Nhân Trong Thơ Luân Hoán
Trần Huiền Ân
Ðọc thơ Bà Huyện Thanh Quan ta thấy thiên nhiên ở đó rõ ràng là thiên nhiên tái tạo. Như cảnh qua Ðèo Ngang, cũng cây cỏ hoa lá, vài chú tiều, mấy nóc nhà, nhưng cơ hồ như ta đang ngắm một bức tranh thủy mặc, ta có cảm tưởng như Bà Huyện Thanh Quan tả bức tranh vẽ Ðèo Ngang chứ không phải tả cảnh thực Ðèo Ngang. Cảm nhận của ta đã bị cái “phong cách Thanh Quan” dẫn dắt từ cõi Thực sang cõi Mộng.
Ðọc mấy bài “Thiếu nữ trong tranh” của Luân Hoán thì ngược lại. Anh dẫn ta đi từ Mộng sang Thực. Từ Mộng, là vì những thiếu nữ mà Luân Hoán miêu tả đâu phải là người, khác với cả những nữ hồ ly, nữ yêu quái trong truyện Liêu Trai. Khi nói với độc giả phu nhân này là con chồn tu luyện bao nhiêu năm, tiểu thư nọ là con ma chết tự đời nào. Bồ Tùng Linh bảo rằng đó là phu nhân có thực, tiểu thư có thực, họ đang sống kiểu sống của họ, con chồn đã tu luyện thực, con ma đã từng chết thực. Vậy mà, khi đọc dù có yêu thích hay lo sợ ta cũng biết chắc đây là chuyện “nói láo mà chơi nghe láo chơi”. Trong lúc ấy Luân Hoán nói rõ những thiếu nữ kia chỉ là là thiếu nữ trong tranh, họ hoàn toàn là Mộng được Luân Hoán tái tạo qua nét bút của sáu họa sĩ ai cũng nghe danh. Luân Hoán bảo : “ Tôi tả con người trong tranh vẽ của Ðinh Cường, Hồ Thành Ðức, Khánh Trường, Nghiêu Ðề, Nguyên Khai, Thái Tuấn” , thế nhưng qua thơ ta thấy họ là nhân vật Thực, người Thực.
Những nhân vật này có đủ hai phần Thể Xác và Linh Hồn. Ðây là Thể Xác.
Với Ðinh Cường :
màu gối màu, sống thảnh thơi
có tinh, có huyết, có đời sống riêng
Với Hồ Thành Ðức :
em chằng chịt những sợi gân
thênh thang như suối như sông phiêu bồng
Với Khánh Trường :
búp gân tím, thỏi thịt hồng
mở bồng ngũ giác quan lồng lộng bay
Với Nghiêu Ðề :
môi hờ hững ngậm sợi thơ
thân thơm dải lụa mắc vào hư không
Với Nguyên Khai :
mượn thân thể ngựa phiêu bồng
đạp lên ngàn ngọn gió lồng về đâu
Với Thái Tuấn :
tóc tơ lả ngọn thướt tha
vành khăn trăng bọc sóng tà áo lơi
Thân thể – tinh huyết – gân cốt – da thịt – tóc tơ – môi miệng.Ta đã có đủ một Con Người.
Ðây là Linh Hồn :
sắc màu hít thở rong chơi
hồn đông phương lộng lẫy đời tóc tơ
(Ðinh Cường)
sắc nhan em chẳng là em
em là nhan sắc trái tim con người
(Hồ Thành Ðức)
em từ giọt máu lớn khôn
em từ bát ngát tâm hồn sáng trăng
(Khánh Trường)
dẫu từ đường nét hiển linh
nghìn năm em vẫn một mình khói sương
(Nghiêu Ðề)
tượng hình nhật nguyệt lên ngôi
và em từ trái tim người bước ra
(Nguyên Khai)
Và thi sĩ của chúng ta:
mơ hồ tôi mộng thấy tôi
sống trong thi tượng một đời của em
(Thái Tuấn)
Tôi nhớ đọc trong cổ văn, Bài ca đề bức tranh sơn thủy của Ngô Dung, mấy câu cuối :
‘Kinh niên hồ điệp phi bất khứ
Lũy tuế đào hoa kết bất thành
Nhất phiến thạch
Sổ châu tùng
Viễn hựu đạm
Cận hựu nùng
Bất xuất môn đình tam ngũ bộ
Quan tận giang sơn thiên vạn trùng’
Thấy giống hoàn cảnh bản thân hiện tại. “Không ra khỏi cửa năm ba bước. Xem hết non sông muôn dặm xa”, chẳng phải đi đâu, chỉ bằng mấy vần thơ Luân Hoán tôi đã được chiêm ngưỡng dung nhan và tiếp xúc với các mỹ nhân. Họ thoát hồn từ trong tranh qua con đường thơ của Luân Hoán đến với cuộc đời. Họ khác với các danh tướng, chẳng những đã không bạc đầu mà vượt qua vòng sinh diệt để trường tồn.
Tôi cũng có làm thơ, nhưng thơ không vui, tình không đẹp, cuộc đời không được nhìn dưới con mắt sáng, cũng không có lăng kính màu. Ðể bù lại những chỗ yếu ấy của mình tôi đọc thơ Luân Hoán để yêu thương cùng thiên hạ.
Trần Huiền Ân
Bài đã đăng của Luân Hoán
- Luân Hoán: Quá Khứ Trước Mặt - 12.07.2009
- Luân Hoán: Em Từ Lục Bát Bước Ra - 15.07.2008
- Luân Hoán: Ổ Tình Lận Lưng - 08.07.2008

Phần Góp Ý/Bình Luận