Trang chính » Góc riêng In bài này Email bài này

Giới thiệu "Đáy Cốc" – góc riêng của T. Vấn

T. Vấn | 14.07.2008 7 bình luận |

Đôi lời về "Đáy Cốc" (từ Bàn Café T. Vấn)

http://blogs .damau.org/tvan/

Khi vào quán cà phê, tôi hay chọn một góc riêng : khiêm tốn, kín đáo, ít ánh sáng. Sự lựa chọn ấy, ban đầu là do nhút nhát, cộng thêm với khuôn mặt vốn không điển trai cho lắm, nhưng lại ham chốn đông vui. Xấu trai nên không có bạn gái. Còn bạn trai thì chê tôi cù lần, nên ít đứa chịu đi uống cà phê chung. Do đó, có nhiều khi tôi vào quán một mình. Một mình với bao nỗi niềm riêng tư chìm dưới đáy ly cà phê phin pha đậm, đôi khi làm nhòe nhoẹt cả nét mặt tuyệt đẹp của cô gái thu ngân viên ngồi . . . làm cảnh ở quầy tính tiền. Ở Sài Gòn ( hồi đó ) , có bao nhiêu cô thu ngân viên quán cà phê, là có bấy nhiêu người con gái xuất hiện trong những giấc mơ dậy thì của tôi mỗi nửa đêm về sáng. Thuở ấy, tôi như chàng ngốc bán than mơ những người đẹp lầu son gác tía, chỉ biết ngồi trong góc tối nhìn trộm mỹ nhân chứ chưa hề một lần dám mở miệng ngỏ lời làm quen. Bây giờ, về già rồi mà nét xấu trai ngày xưa vẫn đeo đẳng như một thứ lời nguyền, nên bà cụ thân sinh ra các con của tôi không thể dùng chữ đẹp lão để nói về ông chồng tội nghiệp của mình. Dầu vậy, máu đam mê, không vì thời gian mà phai nhạt. Ngày xưa mê . . . gái ( đẹp), nay tuy vẫn còn mê ( gái ) lắm, nhưng sức mỏn hơi tàn, đành chuyển hướng . . . mê, mê chữ. Con chữ không như con gái, dù có đỏng đảnh cỡ nào thì người xấu (lão) như tôi chưa chắc đã phải chịu lép vế. Còn nói về cái khoản bội bạc, thì dẫu cho con chữ có được xếp ngang hàng với con gái về đức tính này cũng không làm người (già) đau lòng, vì với năm tháng của tuổi đời chồng chất, người già đủ tâm độ lượng mà tha thứ ( nếu không tha thứ thì làm gì được nhau ).

Với tâm trạng đó, tôi bước chân vào quán cà phê Da Màu. Khi quán Da Màu ngỏ ý sẽ dành cho tôi một góc riêng ( để ngồi), tôi vừa mừng, vừa sợ. Mừng vì thói quen chọn một góc riêng tư khi vào quán cà phê đã được thỏa mãn. Sợ vì góc riêng ở cà phê Da Màu chưa chắc sẽ có ít ánh sáng như những quán cà phê ngày xưa tôi thường ngồi. Và bộ mặt không đẹp lão có thể làm ly cà phê của vị khách bên cạnh kém ngon. Nhưng cổ nhân xưa có câu: đẹp trai không bằng chai mặt, nên tôi cũng liều nhắm mắt đưa chân. Biết đâu, tiền vận tuy xấu, nhưng hậu vận không đến nỗi nào. Thời trẻ mê gái, gái không chiều lòng , khi về già mê chữ, chữ nhiệt tình hưởng ứng.

Tôi đang ngồi xuống góc riêng ở cà phê Da Màu. Cũng như ngày xưa, tôi để mặc cho bao nỗi niềm riêng tư chảy hòa theo với từng giọt cà phê đời, vốn đắng chát nhưng lại thơm tho, một khi đã lỡ nhấp môi vào rồi thì khó lòng từ bỏ.

Chằng phải đó là thứ hạnh phúc mà tôi hằng mơ ước hay sao ?

T.Vấn

(Tháng 7-2008)


 

Xin bấm vào hình "Đáy Cốc" để ghé thăm

Bài đã đăng của T. Vấn

7 bình luận »

  • Một Độc Giả viết:

    Xin ông cứ viết lời hay ý đẹp. Khách của cà phê da màu sẽ thưởng thức văn tài của ông. Người ta không phải chỉ có hai tĩnh từ xấu đẹp đi kèm. Dáng dấp ông như thế nào miễn “mẹ của các con” của ông yêu quí chăm sóc ông là đủ, phải không?

  • T.Vấn viết:

    Thưa vị độc giả quý mến,

    Được lời như cởi tấc lòng. Đúng là trong quán cà phê (ảo), lời hay ý đẹp mới là điều khách thưởng ngoạn quan tâm. Và đó cũng là ưu tư chính và duy nhất của người viết từ góc riêng của mình. Trách nhiệm ấy không thể chia sẻ cùng ai. Đấy là cái ” sợ ” của người viết. Khách của Da Màu phần lớn thuộc giới thượng lưu, đòi hỏi về thẩm mỹ của họ cũng ” thượng lưu” không kém. Vì thế, trong lời giới thiệu ngắn ngủi, tôi tạm dùng ẩn dụ ” xấu đẹp” để ám chỉ chính khả năng ” bày hàng ” của mình.

    Xin rất trân trọng,

    T.Vấn

  • Phan viết:

    Giời ơi! Đúng là đi đâu loanh quanh cho đời mỏi mệt như ông Trịnh đã ngôn. Sao tôi lại gặp ông lão xấu giai mà ưa mê người đẹp, chữ tốt ở đây thế này! Chả là tôi đã từng diện kiến ông lão ở Tuyệt tình cốc của tôi vì ngưỡng hai câu:

    Đêm đã cạn mà sao buồn chưa hết
    Thì em ơi! Xin rót rượu giùm ta…
    T.Vấn

    Từ đó nghiền chữ nghĩa theo ông lão, những khi xem hoa nở khi chờ trăng lên thì chữ nghĩa lăn tăn, khi bị hất hủi trước dòng sống nghiệt ngã thì họa thơ ông cho trọn cuộc tương phùng,

    Đêm đã cạn mà sao buồn chưa hết
    Thì em ơi! Đem dấu rượu làm chi
    Uổng câu thơ tâm huyết của Trương thi
    Trương phu nhân nghĩ gì em dấu rượu!

    Tóm lại, đọc T.Vấn trong những hoàn cảnh tương tự như người viết thì… vỡ lẽ! Một nơi khuất tất “cái tôi” thì trải ra được bề dầy trải nghiệm của cuộc hành lao lung mà người viết và người đọc gặp nhau trên chuyến xe đời. Há chẳng phải là tri ngộ cùng T.Vấn – người nói thay ta những uẩn khúc khó nói nên lời là văn chương T.Vấn vậy.

    Tiểu đệ
    Phan

  • Nguyen chi Hieu viết:

    Ong T. Van oi !

    Ngay ong con thanh xuan , ong chiem nguong cac mai toc lieu trai , cua may co thau ngan vien , thi chi nen don doc mot minh , voi nhung moi tinh si . Hom nay toc da doi mau , vao quan ca phe Da Mau , thi se co bang huu den ngoi chung , nhin giong doi ma hoai niem di vang , chang phai la dieu thu vi u ?!

    ban ong .

  • Phan viết:

    Phan
    Một hôm ra quán

    Không ngờ trong đời còn có ngày có lại cảm giác của “Một hôm ra quán” vì từ khi biết ngồi quán thì tôi thấy khả năng suốt đời ngồi quán mỗi sáng nên không nghĩ tới nữa. Có một thời như thế ở quê tôi. Sáng ra là ra quán. Có tiền-không tiền, có việc-không việc, có tâm sự hay không cũng ra quán rồi tính sau. Ở đó, quán, có cái không khí mà ở nhà không thể nào có được; có tin tức đầu ngày nóng hổi trái ngược với tin đầu ngày ở nhà, “Hôm nay anh…” thế này thế nọ. Ngày nào cũng thế! Tôi tưởng là đời mình ra quán mỗi sáng cho tới khi không còn chống nổi cây gậy để ra quán thì mới thôi. Ai dè, có một thời như thế thì có một thời không như thế! Người ta tính tuổi con người theo năm sống để xưng hô như người này phải gọi người kia bằng anh hay bằng chú, bác, ông… Thử lấy quán làm đơn vị tính tuổi đời thì thâm niên ngồi quán đứt đoạn lúc nào coi như người ta đã chết lúc đó. Sống ở Sài Gòn mà không ra quán có khác nào cắt đứt mọi liên hệ với thế giới bên ngoài nên lấy quán làm đơn vị tính, ta cũng có người hưởng dương; người hưởng thọ… như tính theo năm sống vậy. Một người sống ở Sài Gòn mà không ra quán thì khác nào một người sống ở Mỹ mà ra quán mỗi ngày. Ở Sài Gòn mà nghe một người bạn ăn sáng, uống cà phê ở nhà rồi mới đi làm cũng chẳng khác gì nơi đây mà nghe một người bạn sáng nào cũng ra nhà hành ăn sáng, uống cà phê rồi mới đi làm. Hai đời sống trái ngược như Đông-Tây trong lòng quán thủ.

    Còn nhớ những ngày theo cha đi đâu đó trong phạm vi Sài Gòn, rồi ghé quán. Thường thì hai cha con làm hai bát phở. Căn cơ của người Bắc (khác) chắc cũng không khác mấy. Sau đó người cha di cư làm ly trà nóng nhưng đứa con sinh đẻ ở miền Nam thì thường nói với bố: “Ăn phở toát mồ hôi… con không thích uống nước nóng”. Người cha lõi đời, sành ăn uống, hiểu biết là ăn nóng không nên uống lạnh sẽ làm hại men răng nhưng kẹt tình phụ tử nên người cha thường cười nụ cười thật hiền,“Con uống chai xá xị, chắc không nóng!” Thằng bé cười lỏn lẻn, thấy mình khôn hơn người lớn!
    Khi thể xác nó đã lớn hơn thằng bé khôn chút xíu thì tâm trí nhỏ lại cũng ngần ấy là nó không thích đi với bố nó nữa đâu. Nó, nhân một dịp có tiền nào đó. Thay vì khao thằng bạn thân nhất một ly nước mía hay chè ba màu như thông lệ bạn bè khi đã vượt quá mức bạn thường nghĩa là bạn trong xóm hay bạn bạn học. Hiểu theo nghĩa nào thì tùy người nghĩ, nhưng hiểu theo nghĩa “quán” thì thằng bạn được mời ra quán là thằng bạn học chung lớp chung trường mà chung xóm nữa. Hai đứa nó bất chợt hiểu nhau hơn suốt quãng đời la cà khắp xóm là hai đứa tự nhiên thấy nhau cùng nhìn theo một mô hình suông đuột bỗng gồ ghề khó hiểu mà khả năng chữ nghĩa còn mù mờ gọi là bóng dáng ai ơi! Thế là tình bạn đã có cái mới để chia sẻ thay cho trái ổi, trái xoài mới vặt non được ở nhà ai đó! Tiếng chửi câu nguyền rủa còn lảng vảng tàn cây.
    Hai tên tiểu tử dắt nhau ra quán. Chúng chọn bàn rất lễ độ là một góc khuất – nơi mà trong quán hết bàn thì những quán thủ đã có thâm niên mới ngồi tạm. Chúng bằng lòng dễ lắm với một chỗ ngồi vì tình bạn cao cả hơn, vì đến quán trong những bước thăm dò thì dè dặt là đương nhiên. Khi người chủ quán (phụ quán) hỏi uống gì thì chúng dạ thưa ngoan hơn cả đối với thầy cô trong trường trong lớp. (Không cần hỏi thì người phục vụ cũng đã biết trước là hai ly đá chanh). Nhưng cái đêm hôm ấy mới thật là đêm! Cả hai thằng thao thức dù đá chanh không có cà-phê-in trong đó nhưng nó nâng tâm hồn lên! Nó làm cho người ta thấy vũ trụ nhỏ lại vì mình đã quá lớn rồi chăng?! Thao thức mãi cho tới hôm (thằng bạn thân mời lại là đúng điệu giang hồ) nhưng phải thằng bạn nghèo quá lại gặp lúc máu hào phóng của giống đực bắt đầu hoành hành trong cơ thể nên nó mời luôn! Tiền bạc là thứ qúy trọng với loài tiểu nhân, đại trượng phu trọng tình bạn hơn hết trên đời, mà bàn về cái thứ không có trên đời thì người sành điệu phải uống cà phê đá mới minh trí!(Cũng còn sợ ai đó thấy và méc lại nên thường chọn giờ trưa cho quán vắng). Hai đứa mới cai sữa mà ngồi nói chuyện đời bên ly cà phê đá-nghe như nước đổ đầu vịt.

    Lần thứ ba nó vào quán thì chỗ ngồi đã là một vấn đề! Không thể ngồi chỗ hẩm hiu vì ngồi đó đâu có bớt tiền cà phê đâu, mà nó cũng đã biết cách giỡ cái phin cà phê ra khỏi ly sao cho sành điệu thì hà cớ gì không tranh bàn thuận lợi tầm nhìn. Nhìn cái gì hả? Cái gì trong tầm mắt thì nhìn cho tới một hôm tầm mắt biết dừng lại ở một nụ cười, ánh mắt, cái khom người đặt để ly cà phê của cô phục vụ. Và nó đã ghiền quán từ đó. Nhưng dù sao nó cũng chưa dám chọn bàn đắc địa để có thể tự nhiên mà lén lút làm một hơi… cho anh phát súng tim anh nát/ nhưng anh tin số phận anh còn là chữ Capstan đọc đi đọc lại đó mà. Nó mới ở trình độ con anh phá sản tại anh ngu, cũng là chữ Capstan ở đoạn sơ cấp.
    Nhưng cái lần nhớ nhất trong đời ngồi quán là nó mời được ai đó cùng đến mà không phải là thằng bạn thân dạo nọ để lấy tín chỉ dại gái đầu tiên. Nó dõng dạc ngôn: “Một cà phê đá, một đá chanh”. Cha mẹ ơi! Nó sành điệu như người từng trải, giang hồ lịch duyệt mấy thiên niên rồi không bằng. Nó thường chê nhạc của quán không hay để gài độ lần sau đi quán khác, xa hơn. Lần này nó chọn quán gần nhà cho được ngồi lâu hơn chút xíu thôi! Trốn học có hai tiết cuối mà đi xa quá thì hết thời gian ngồi. Không biết sao bây giờ nó thích ngồi yên bên một người chứ không hiếu động như xưa! Ai chai đá hơn đá chai cũng phải động lòng, con mắt chớp chớp làm tim nó trào lên lộn xuống biết bao những đợt sóng lòng là cái cảm giác khác với sóng sông khi có chiếc ghe máy chạy ngang làm cho đám nhóc tắm sông vui như hè đến.
    Rồi rách bao cái quần, làm mòn bao cái ghế của quán theo vòng xoay của vũ điệu oan tình. Hôm nó đi tìm một cái quán không ai biết nó là ai! Cái quán không có ai quen đi qua để biết mình có một người quen đang ngồi trong quán, để nó có thể bình yên làm cái việc trọng đại nhất trong đời là thất tình. Hôm đó nó không uống cà phê đá nữa mà kêu hẳn một ly cà phê đen, nhấn giọng ở chữ “không đường”. Không muốn ai nghe cái câu hảo đắng ấy, nhưng càng nhiều người nghe càng tốt cho vế sau. Nó đã yên vị một cách lịch sự hơn cần thiết là nói lời cảm ơn với người bưng cà phê rằng: “Cảm ơn. Cho tôi (chữ tôi bây giờ mạnh dạn lắm vì đã bỏ chữ em cũng lâu lâu rồi) Cho tôi xin luôn bình trà để khỏi phiền… trở ra”. Ai bán cà phê mà không hiểu là khách cần yên tịnh.
    Nó đã có không gian thích hợp với cuột tình chết ngắc củ tỏi. Thế là đốt cho hết gói thuốc mới toanh, hai mươi điếu nhưng chỉ cần bật quẹt một lần. Hết, xé bao thuốc ấy ra để có mảnh giấy bằng bàn tay, cây viết thì lúc nào chả có sẵn ở túi quần sau như Nguyên Sa, Phạm Thiên Thư… chỉ có những gì nó sắp viết ra mới khác thôi! Khi mảnh giấy tội tình không còn chỗ nào trống để chứa chữ. Nó gấp lại nhét túi quần sau, quần jean mắc hơn quần tây là hai cái túi sau thì hà cớ gì phải xài túi trước cho phí cái quần jean.
    Hôm sau vào lớp, nàng thơ trong tờ giấy lộn còn chỏng khu ngoài gánh bánh canh, hàng cháo máu mà con gái trí trá là cháo huyết cho dễ ăn. Nó không ăn quà vặt vì đâu có tiền nhưng cứ ù ơ cho người khác hiểu lầm là nó lớn rồi, không ăn vặt nữa. Đứng sớ rớ một hồi mới móc túi quần sau cho thằng bạn thơ văn đọc mấy câu tao viết hôm qua từ túi quần sau đã hai ngày chưa giặt. Tiếc là những nhà phê bình văn học đủ tư cách đã chết hết rồi nên không ai biết đến tài năng của nó. Đụng vào cõi thơ mà, cứt ai thơm mũi nấy vậy hà! Nó vừa yêu vừa hận; vừa cóc cần vừa tiếc cái người bỏ ta đi như những dòng sông nhỏ. Ôi! những dòng sông nhỏ, lời hẹn thề là những cơn mê. Tư tưởng cao không hơn ngọn cỏ nhưng cứ muốn làm người hùng gặm nhấm cỏ khô mới ác nhơn. Không thất tình làm sao viết thơ tình hay được? Nhưng thất tình thiệt tình thì thơ tình cũng không hay là một đoạn đời qua đi mà khi nhìn lại mình đời đã xanh rêu thì người ta yêu qúy cái thời ấy hơn hết. Làm sao quên gương mặt thằng bạn khâm phục tài thơ của mình y trang như mình khâm phục nó vì nó cũng móc, cũng khoe, cũng tình là tình khi không mà có – tình là là tình có cũng như không. Cái thời tình chỉ là cái cớ để mần thơ con cóc qua đi.
    Tới thời biết mần thơ tống tình thì râu nó đã phải cạo mỗi ngày chứ không thôi không cho vô lớp. Nhưng tới thất tình tập cuối thì nó hết biết mần thơ. Cà phê đen không đủ đắng dù ba lần dặn “không đường” nhỏ nhẹ cũng như không. Bia không đủ cay, khói thuốc không xoá được nhân ảnh chờn vờn dù người ta chưa chết. Là lúc “người đi một nửa hồn tôi mất/ một nửa hồn tôi bỗng dại khờ”. Nó ưa trốn học tìm nơi thanh vắng mà ưu phiền thế thái nhân gian, đi ngang xe kẹo kéo nghe lời nhạc sến rệu mà bâng khuâng… “có người hỏi tôi sao ưa ca bài ca sầu nhớ – ưa đứng trong chiều hoàng hôn – ưa đi lặng lẽ trong những đêm gió mưa u buồn – mà nghe cô đơn…” Nó đi mua bán trăng, “Ai mua trăng tôi bán trăng cho…” Hàn tiên sinh đu trên ngọn trăng dòm thằng nhỏ lang thang giống mình dạo nọ.
    Quán yêu là thế đấy bạn ạ! Khi quán yêu chuyển thành quán hẹn hò mà không phải hò hẹn với ai thương. Hẹn hò với đầu trâu mặt ngựa để tính kế gian manh, để tìm con đường sống trong cõi chết. Tìm đường vượt biên từ trong quán cà phê là thế đó! Nó vô quán ngang nhiên như quan lớn vô công đường, kéo ghế gác chân là lúc nó đã không còn là nó mà nó đã chết tự lâu rồi! Bây giờ là ông gì đó chứ “nó” thì chết rồi.

    Quán bỗng xa mịt mùng trong đời sống tha phương. Thèm ngồi cái ghế cóc bằng gỗ cây cao su mà nhúc nhích thì đầu đinh xé rách quần, thèm nghe tiếng ai quen xin điếu thuốc, thèm hớp cà phê vừa ngụm vào vội phun ra vì có xác con ruồi trong miệng. Thèm trúng độc đắc hơn thương thằng nhỏ bán vế số liệt chân. Thèm biết cái quần lót cô bưng cà phê màu gì để khỏi đoán già đoán non với bạn bè cho đêm dài lắm mộng…
    Rồi chán quán bây giờ dù có hơn quán quê xưa là cái máy lạnh, người đến quán bằng xe hơi, người ngồi quán bằng quá khứ hơn hiện tại nên những gương mặt trong quán bây giờ như đống cứt trâu.
    Mười lăm năm Thúy Kiều lưu lạc tơi bời hoa lá; mười lăm năm lưu linh tơi tả đời người. Hôm Đinh Yên Thảo là người của địa phương mà tôi chỉ biết mặt qua sách báo. Anh gọi tôi lần đầu chào hỏi nên phép lịch sự là tôi hẹn anh đi quán cà phê nói chuyện chơi khi có dịp. Dịp có khi tự đến mà ít khi tự giác nên tuần sau tôi gọi. “Ra quán uống ly cà phê, anh em mình nói chuyện chơi”. Cái cảm giác mười lăm năm không vô quán, bỗng bước qua cửa một tiệm cà phê nghe hơ hới xuân lòng nhưng thòng luôn tức khắc! Những gương mặt thất nghiệp lâu ngày ngồi gõ do-mi-no; những gương mặt xã hội chê ngồi ê hề xấp báo; những gương vỡ lại lành ngồi hú hí vô tư… cách. Quán. Quán của tôi đâu?
    Từ đó chỉ còn cái bàn nhỏ sau patio với vài cái ghế phế thải, mấy người bạn chân trời góc bể ngồi nói chuyện quê tôi. Ai cũng có quê tôi để nói với bạn bè tha phương cầu thực. Quê tôi là quán. Quán có vạt nắng dạ cầu, chiếc xuồng vớt ve chai trên sông khi nước lớn nước ròng, có giề lục bình trôi ngơ ngác ngày qua. Có những người đi không trở lại mà tôi là một. Một hôm ra quán để biết mình đã hết tuổi ngồi lê.

  • T.Vấn viết:

    Phần ” viết chớp ” dưới đây đã nằm trên bàn cà phê (T.Vấn) từ mấy hôm rồi, dưới hình thức ” ghi sổ ” ( nợ) mỗi khi ngồi quán. Nhân tiện có anh bạn trẻ tên Phan vào quán cà phê mà lại nhắc chuyện Xá Xị Con Cọp ( thứ nước uống thông dụng của người Sài Gòn trước năm một ngàn chín trăm sập tiệm ), tôi đem ra lại đây để ” giao lưu” . Giả như nó có làm ” rác mắt ” thì cũng xin chín bỏ làm mười. Thôi thì cũng xin bắt chước nhà phê bình văn học tài hoa nhất thế kỷ Đặng Tiến mà nói leo : Vui thôi mà !

    T.Vấn
    25-07-2008

    Thật là một ngạc nhiên thú vị. Bàn cà phê của tôi được đón tiếp vài người bạn vừa già vừa trẻ, trong đó có anh bạn trẻ thường chỉ thích lang thang những vỉa hè, nghe ngóng chuyện nước mắt nụ cười của bàn dân thiên hạ, để rồi đêm về, cùng với chữ nghĩa anh cũng khóc cũng cười như thể những hệ lụy ấy là của riêng cuộc đời anh. Xưa nay, ít người viết từ và trên những vỉa hè. Nhưng anh bạn trẻ của tôi đã chọn cho mình cách thế cho chữ nghĩa xuống đường, nôm na của “ nhập thế “. Lớp già chúng tôi, bạo gan lắm thì cũng chỉ dám cho chữ nghĩa vào quán cà phê ( cả ảo lẫn thật, kiểu một góc ngồi thời thượng trong Starbuck ). Từ cái góc êm ái của quán cà phê ( mùa hè thì có máy lạnh, mùa đông thì có máy sưởi ), chúng tôi nhìn dòng sống hối hả bên ngoài. Thấy kẻ bộ hành uể oải với khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi, chúng tôi đặt bút viết : “ trời đang nóng chảy mỡ “. Bắt gặp kẻ ốm yếu gầy gò co ro bước thất thểu trong bầu trời mùa đông xám xịt, chúng tôi gõ vội vào máy : “ cơn gió bấc cắt da vừa thổi qua thành phố “. Có thể chúng tôi không còn đủ trẻ để “ trải nghiệm cuộc hành lao lung “ chăng ? Còn anh bạn trẻ thì không ngại ngùng bước hẳn vào khu vườn ( đầy muỗi) để xem hoa nở, mạnh dạn đứng giữa trời đêm ( vốn lắm ma ) để nhìn trăng lên. Trong không khí sông nước hữu tình ấy, thì ắt hẳn chữ nghĩa phải “ lăn tăn “ thôi. Và khi bị đời hắt hủi, chúng tôi co rúm lại gậm nhấm nỗi hờn tủi riêng mình, kiểu những lời rên rỉ thảm não : “ đêm sắp cạn nhưng buồn sao chưa hết “, thì anh bạn trẻ vừa hào sảng , vừa hóm hỉnh sẵn sàng đùa cợt với sự nghiệt ngã của cuộc đời như thể sức nặng của chúng không bằng hạt bụi dính ở gót giầy.

    Hơn một lần, tôi nhìn ra sự khác biệt giữa tuổi trẻ và tuổi già. Hơn một lần, tôi tin rằng, nếu có một sự khôn ngoan của người già, thì điều khôn ngoan nhất là ông (bà) ta biết nhường mặt tiền sân khấu ( cuộc đời ) cho những người trẻ. Nếu không, họ cũng sẽ có cách để đẩy mình về phía sau cánh cửa hậu trường.

  • Phan viết:

    Phan
    Nằng hè đã nhạt.

    Hôm nay vào quán cà phê quen sau một ngày lái xe triền miên trên xa lộ 45 south Houston để đưa xuống trường A&M cho thằng con những vật dụng cần thiết trong đời sống như máy giặt, máy sấy, tivi, tấm nệm, microware… Đường về không như hai năm trước đưa nó đi xa nhà lần đầu dù hai bên đường vẫn là đồng khô cỏ cháy mà người lái xe ngang qua khô hạn đời thường đã cảm thấy mình đang nhai lại một quá khứ buồn tênh là những ngày chính mình từ giã gia đình để đi đại học. Hôm nay đã chai lì cảm xúc là buồn hay vui? Buồn vì hết thương lo cho con như hai năm trước hay vui vì đã yên lòng về việc thằng con xa nhà đã hai năm mà chưa bỏ học. – Buồn vui trong đời thường như màu nắng vãn hè đã nhạt. Qua mùa vui, lòng người học trò có những âu lo cho năm học mới song song với nỗi buồn hết được rong chơi. Qua tuổi nào trong đời người không còn xông tới… tới! Là những lắng đọng nhìn lại tháng ngày qua. Ở đó, mưa vẫn rơi trên những cánh phượng hồng đã rụng, người phụ nữ đưa con đến trường hôm đầu sau những lo toan tối mặt về học phí, đồng phục, “thủ tục đầu tiên” ắt phải có trong thiên đường XHCN. – Đường về trăm nỗi áo cơm… và cơn mưa cuối mùa hạ trắng.
    Hãy ghé lại nơi chúng mình trú mưa ngày xưa em nhé. Khi ta hai mươi thích mưa mưa đầy trời để dễ bề dối mẹ vì sao con về trễ thế! Mưa. Những cơn mưa khơi nguồn từ nắng nhạt hạ qua thường đem về ngõ cũ hơi may cho mình dựa vào nhau gieo mầm nỗi nhớ.
    Ở một nơi nào đó trên địa cầu – anh nhớ về em và những cơn mưa sau hạ. Khi đất nước thanh bình thật sự mà anh còn hiện diện trên đời để về lại chốn xưa, anh sẽ che dù cho bà lão cô đơn bên hiên vắng. Mình còn nhận ra nhau không em?

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Ban biên tập Trên Kệ Sách dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập trước khi phổ biến.