Trang chính » Thơ In bài này Email bài này

PHẢN ỨNG CỦA THI SĨ

Bùi Chí Vinh | 26.05.2008 5 bình luận |

BÙI CHÍ VINH

Khi các bạn đề nghị tôi viết một cái gì đó trên “góc càfê mạn đàm”, tôi không nghĩ rằng mình phải mở đầu bằng một bài viết mang hơi hướm phẫn nộ. Nội vụ khởi sự từ sau bài phỏng vấn của đài BBC ngày 13 – 5 – 2008 với tôi về tình hình báo chí trong nước sau vụ hai phóng viên báo Tuổi Trẻ và Thanh Niên bị bắt. Nếu các bạn có theo dõi sẽ thấy tôi trả lời trung thực thẳng thắn đúng phong cách của mình.

Nhà thơ vốn dĩ không phải là hạng phàm phu. Trước vua chúa, hắn không cúi đầu quỳ mọp. Trước dân đen tay không tấc sắt, hắn không dùng gót giày chà đạp. Trước đám cơ hội xỉa xói, hắn chỉ lẳng lặng trả lời bằng thơ. Trong trường hợp phát biểu của hắn bị một vài cá nhân của báo Tuổi Trẻ dùng blog cá nhân khủng bố và vu cáo, hắn có vài bài thơ ngắn để “đấm” thẳng vào mặt. Đại khái thơ như sau.

Trước một blog cá nhân đòi “tát vào mặt Bùi Chí Vinh”, hắn phun thơ khinh khỉnh :

Chúng tát vào má phải của GiêSu
GiêSu chìa má trái
Chúng tát vào má ta bên phải
Ta không làm GiêSu
Ta tập trung một thế hệ căm thù
Để chìa ra … quả đấm !

Trước bọn thủ lợi trong giới làm báo và cầm bút ở Việt Nam đang lăm le thu hoạch địa vị và hư  danh lần thứ hai nhờ một bộ phận Đảng cầm quyền biến chất và suy thoái, hắn khạc thơ vạch trần chân tướng chúng qua bài thơ “SÁU MẶT HỘT XÍ NGẦU” :

Khi các anh đua nhau xu nịnh Đảng
Để hằng mong kiếm địa vị cho mình
Thì tôi lưu lạc trong lòng cách mạng
Làm thơ khuyên người nghèo KHOAN nói chuyện tiếu lâm

Khi các anh đua nhau dè bỉu Đảng
Để lần thứ hai kiếm lợi nhuận cho mình
Thì tôi tiếp tục lưu lạc trong lòng cách mạng
Làm thơ khuyên người nghèo NÊN nói chuyện tiếu lâm

Trước thời thế không còn chỗ cho kẻ sĩ dung thân, hắn chọn cách “hối tàng nơi bồng tất” qua bài thơ “CÁI CHUỒNG NGỰA” như sau :

Tụi nó đã cưỡi lên lưng ta như cưỡi ngựa
Khiến mông ta có đuôi và sau gáy mọc ra bờm
Ta vừa hí vừa vặn mình nôn mửa
Một đống lạ lùng nửa áo nửa cơm

Tụi nó còn đưa ra trước đầu ta một giỏ cỏ thơm
Có mùi văn chương có hương nghệ thuật
Ta cắn răng nhai một cách cuống cuồng
Đến khi ợ mới hay mồm tàn tật

Tụi nó định vỗ tay mừng ta tự sát
Nhưng nước mắt của em đã đông lại thành chuồng
Ta sẽ cố sải dù bốn chân cà nhắc
Để nhớ rằng mình còn có một quê hương !

BCV

26 – 05 – 2008

Bài đã đăng của Bùi Chí Vinh

5 bình luận »

  • Nguyễn Tự Dân viết:

    Nhà Thơ Bùi Chí Vinh rất đáng kính!
    Lân nay tôi đã được đọc thơ anh và rất kính mộ một Tâm Hồn, một Chí Khí của Anh!
    Nay đọc mấy bài thơ trên đây tôi thấy vô cùng tâm đắc! Hoan hô và cảm ơn anh đã phát ngôn hộ chúng tôi với những dòng đầy nhiệt huyết: “TA TẬP TRUNG MỘT THẾ HỆ CĂM THÙ ĐỂ CHÌA RA QUẢ ĐẤM!” Tôi cũng cảm thấy hổ thẹn vì những vần thơ của mình lâu nay, cho dù không phải là những “giỏ cỏ thơm” trong bài “CÁI CHUỒNG NGỰA” của anh, nhưng chưa phải là để “đâm mấy thằng gian”.
    Hy vọng có dịp sẽ được cùng anh hạnh ngộ!
    NTD

  • nam dao viết:

    Bui Chi Vinh thân quí

    Hơn 30 năm kg gặp, cứ như mới hôm nào…Bài thơ năm xưa V chép cho tôi như thế này ( khác biệt trong ( ), ):

    Tụi nó đã cưỡi lên lưng ta ( làm) ngựa
    Khiến mông ta (trổ) đuôi ( còn) ( ) gáy mọc ra bờm
    Ta vừa hí vừa vặn mình nôn mửa
    Một đống lạ lùng nửa áo nửa cơm

    Tụi nó (lại) đưa ra trước đầu ta một giỏ cỏ thơm
    Có mùi văn chương có hương nghệ thuật
    Ta cắn răng nhai một cách cuống cuồng
    Đến khi ợ mới hay mồm tàn tật

    Tụi nó ( ) vỗ tay mừng ta tự sát
    Nhưng nước mắt của em đã đông (đặc) thành (chuông)
    Ta ( ) cố sải dù bốn chân cà nhắc
    Để nhớ rằng mình còn có ( ) quê hương !

    Bài thơ tôi chuyển Hợp Luu, đã đăng 4 năm trước, T Vũ có kể cho V nghe.

    Nhận tin này, V liên lạc cho tôi e-meo, có chút việc zzăng nghệ….

    Nam Dao

  • Long già viết:

    14/7/2008
    Cám ơn anh, nhà thơ Bùi Chí Vinh,
    đã gửi tặng cuộc đời
    những vần thơ
    mang phong cách của hiền sĩ Cao BÁ Quát.
    ……….
    Tôi không ngại anh bị chặt đứt đầu
    vì nếu được thế anh sẽ thành bất tử
    mà chỉ e “bọn xu nịnh Đảng sẽ nửa đường đi xuống…”.
    …..
    Anh cũng còn lịch sự chán
    khi gọi bọn sâu dân mọt nước là “ANH”.
    Tội nghiệp ANH Trỗi, ANH Đang, ANH Trọng
    ….và hàng triệu triệu người ANH khác
    đã ngã xuống cho mãnh đất này nở hoa.
    Trân trọng. Trân trọng.
    Long già

  • Bùi Chí Vinh viết:

    Ba bạn Tự Dân, Nam Đao, Long Già thân mến

    Cám ơn ba chiến hữu mỗi người một vẻ trong cách nhìn về tôi. Có người tôi chưa gặp lần nào, có người tôi đã gặp cách đây hơn 30 năm khi những giọt mực đen của cuộc đời bắt đầu vấy bẩn lên tâm hồn giấy trắng, có người đã cùng tôi chia lửa tại đất nước này bằng nghề cầm súng, cầm cuốc cho đến nghề đạp xích lô…Nói chung thế hệ chúng ta là thế hệ trai thời loạn không thích hợp với thời bình, với những mỹ từ rực rỡ và những chiêu bài mị dân hào nhoáng được bọn ăn trên ngồi tróc cổ vũ hòng làm cho số đông dân chúng lầm than quên đi những đau đớn tủi nhục mà họ bị bóc lột mỗi ngày.

    Đó là những cuộc chơi thời trang, hoa hậu, ca nhạc trác táng… lai căng, mất gốc và vô bổ được hệ thống thông tin truyền thông nội địa đánh bóng rùm beng hầu phục vụ một đám thiểu số đại gia no cơm rửng mỡ, thừa tiền lắm bạc, vô công rỗi nghề, kiêu căng háo sắc và đang tự thủ tiêu ngay chính lý tưởng của họ một thời hô hào khoác lác.

    Đó là sự sỉ nhục vào hơn 70 triệu dân nghèo mưu sinh vất vả từng bữa, thiếu thốn thức ăn tinh thần đến mức chỉ cần ăn được tự do là đủ sống cầm hơi.

    Qua những cái bắt tay của các bạn, tôi cảm thấy chúng ta may mắn còn được làm người và dám sống dám chết để bảo vệ tính người. Cầu mong ơn trên ban phép lành cho những người ngay thẳng, cho những người không uốn cong ngòi bút bất chấp sự thị phi và khủng bố tinh thần lẫn đời sống trên đất nước Việt Nam thống khổ này. Việt Nam muôn năm, mẹ Việt Nam thủy chung, kiên cường, nghèo đói muôn năm. Văn dĩ tải đạo muôn năm. Bọn gian thần, tham quan ô lại, cường hào ác bá, luồn sâu leo cao, đội trên đạp dưới “muốn nằm”…

  • Long già viết:

    15/7/2008
    Long già. Cám ơn anh BCV. Cám ơn người bạn năm xưa năm xưa năm xưa ….Xin được gửi đến bạn thêm vài dòng suy nghỉ của tôi :

    Rằng sẽ không bao giờ có ơn trên dành cho bạn hay cho tôi !!!
    Rằng sẽ không bao giờ có phép lành giữa thời đại Bill Gates !!!
    Rằng sẽ không bao giờ Mẹ Việt Nam sẽ nghèo đói muôn năm !!!
    Rằng sẽ không bao giờ bọn PỢ MU sẽ trở thành ỦY VIÊN BỘ CHÍNH TRỊ !!!
    Tôi không tin có Chúa.
    Tôi không tin có Phép lành.
    Tôi không tin có Ơn Trên.
    Nhưng xin thưa với nhà thơ Bùi Chí Vinh
    Tôi tin rằng bên cạnh mình lluôn luôn có Nhân Dân….
    …………..
    Ai đã hàng ngàn năm dựng nước
    Nhân Dân
    Ai đã hàng ngàn năm giữ nước
    Nhân Dân
    Ai đã nhận chìm bọn Tàu Ô trên Bạch Đằng Giang
    Nhân Dân
    Ai đã đánh tan 2 đế quốc phương Tây
    Nhân Dân
    Đấu tranh này là trận cuối cùng
    Ai yêu quê hương cho bằng dân tôi.
    Ai trăm năm qua nghèo đói trên rừng …
    Ai chịu nhục nhằn nơi đất khách
    Để gửi về từng hạt gạo nấm xôi ….
    Tôi không có tâm hồn thơ như Trần Quang Long
    Để viết tặng bạn “Thưa Mẹ Trái Tim”
    Nhưng tôi biết rằng rồi đây :
    Nhân Dân sẽ tặng anh nhiều thi phẩm còn tuyệt vời hơn, sống động hơn
    Giữa lòng thế kỷ 21
    …………………………………
    Đấu tranh này là trận cuối cùng
    Một ngàn năm nô lệ giặc Tàu
    Ta vẫn là ta
    Sá gì vài tên PỜ MU, PỜ MÉP !!!!
    Thân ái
    Long già

Phần Góp Ý/Bình Luận

Xin vui lòng bày tỏ trách nhiệm và sự tương kính trong việc sử dụng ngôn ngữ khi đóng góp ý kiến. Ban biên tập Trên Kệ Sách dành quyền từ chối những ý kiến cực đoan, thiếu tôn trọng bạn đọc hoặc không sử dụng email thật. Chúng tôi sẽ liên lạc trực tiếp với tác giả nếu ý kiến cần được biên tập trước khi phổ biến.